- Chọn bài -Văn mẫu: Phú sông Bạch ĐằngVăn mẫu: Đại cáo bình NgôVăn mẫu: Viết bài bác làm văn số 4Văn mẫu: Tựa Trích diễm thi tậpVăn mẫu: nhân hậu tài là nguyên khí của quốc giaVăn mẫu: Hưng Đạo Đại Vương trần Quốc TuấnVăn mẫu: Thái sư è Thủ ĐộVăn mẫu: Viết bài xích làm văn số 5Văn mẫu: Chuyện chức phán sự đền rồng Tản ViênVăn mẫu: Hồi trống Cổ ThànhVăn mẫu: Tào dỡ uống rượu luận anh hùngVăn mẫu: Viết bài bác làm văn số 6Văn mẫu: Tình cảnh một mình của tín đồ chinh phụVăn mẫu: Trao duyênVăn mẫu: Nỗi yêu quý mìnhVăn mẫu: Chí khí anh hùngVăn mẫu: Thề nguyềnVăn mẫu: Viết bài làm văn số 7

Mục lục


Xem toàn bộ tài liệu Lớp 10: tại đây

Đề bài: Dàn ý so sánh Chuyện chức phán sự đền rồng Tản Viên của người sáng tác Nguyễn Dữ.

Bạn đang xem: Phân tích chuyện chức phán sự đền tản viên

Dàn ý mẫu

I. Mở bài

– giới thiệu về tác giả Nguyễn Dữ cùng tập Truyền kì mạn lục: Nguyễn Dữ sống vào lúc thế kỉ XVI. Truyền kì mạn lục là thành phầm xuất dung nhan của ông ghi chép số đông chuyện li kì trong nhân gian.

– trình làng về item “Chuyện chức phán sự đền Tản Viên”: là 1 trong đôi mươi truyện của tập truyền kì mạn lục nhắc về mẩu truyện chức quan coi vấn đề xử án ở đền Tản Viên.

I.. Thân bài

1. Ra mắt nhân đồ vật Ngô Tử Văn.

– Tên: Ngô Tử Văn thương hiệu Soạn

– Quê quán: thị trấn Yên Dũng đất Lạng Giang

– Tính tình: Khảng khái, nóng nảy, thấy sự mờ ám thì không chịu đựng được

→Cách giới thiệu trực tiếp ngắn gọn mang tính khẳng định gây chăm chú người đọc

→Giọng điệu ngợi ca lý thuyết cách chú ý nhận cho người đọc về những hành vi tiếp theo của nhân vật

2. Cuộc đấu tranh ở trên trần thế của Ngô Tử Văn.

a. Hành vi đốt đền

– tại sao đốt đền: Tức giận trước sự việc hống hách, lộng hành có tác dụng hại dân chúng của hồn ma tiên tướng giặc

– Hành động:

+ rửa mặt gội chay sạch, khấn trời

→Đốt đền là hành động có nhà đích, cẩn trọng, không phải hành vi bộc phát

+ Châm lửa đốt đền, vung tay không sợ hãi gì cả mặc cho hầu hết người từ chối lè lưỡi

→Hành động công khai đầy dũng cảm, quyết liệt.


⇒ diễn đạt sự khẳng khái, chính trực, kiên cường, kiêu dũng của trí thức Việt

⇒ mô tả ý thức dân tộc trẻ trung và tràn trề sức khỏe qua việc hủy diệt hồn ma thương hiệu tướng giặc.

b. Cuộc gặp gỡ của Ngô Tử Văn cùng bách hộ chúng ta Thôi

– sau khoản thời gian đốt đền, Tử Văn về bên bị “sốt nóng nực rét”.

– Hình ảnh hồn ma tướng mạo giặc:

+ dung mạo khôi ngô, cao lớn, đầu nhóm mũ trụ

+ Lời nói: Mắng mỏ ăn hiếp dọa, bắt Ngô Tử Văn lập lại đền.

→Đây là 1 trong những kẻ xảo trá, tham lam, hung ác

– thể hiện thái độ của Ngô Tử văn: Ung dung, kệ xác vẫn ngôi chết giả ngưởng, từ nhiên

→Thái độ của con fan tự tin vào bài toán làm chính nghĩa.

c. Cuộc gặp gỡ gỡ của Ngô Tử Văn cùng với thổ công

– Thổ công: kể lại toàn bộ sự vấn đề mình bị hại để Tử Văn phiêu lưu sự trí trá tác oách tác quái quỷ của thương hiệu tướng giặc, lo ngại cho Tử Văn

→Thổ công biết sự mãi sau của dòng xấu nhưng lại cam chịu và chấp nhận, không đủ can đảm đấu tranh nhằm đòi lại công lí

– hậu thổ bày phương pháp để Ngô Tử Văn đối phó với tên hung thần và đối hóa học với Diêm Vương

→Tạo ra sự phát triển logic đến câu chuyện.

→Tử Văn không thể chiến đấu đơn lẻ mà đã gồm sự hỗ trợ của thổ công.

3. Cuộc chống chọi giành lại công lí sinh hoạt Minh Ti.

a. Chặng 1: Tử Văn cạnh tranh với những thử thách

– tên bách hộ họ Thôi: Tỏ vẻ khép nép, đáng thương, để kêu oan

– Diêm Vương: Nghe theo lời tố cáo của tên tướng giặc, trách mắng, phán Tử Văn ngoan cố, bướng bỉnh

– cách biểu hiện của Tử Văn:

+ Điềm nhiên, không gớm hãi trước cảnh Minh ti rùng rợn

+ cố định kêu oan, điềm tĩnh, cứng cỏi trước quyền uy của Diêm Vương với sự gian trá giả chế tạo của thương hiệu tướng giặc

b. Khoảng 2: Tử Văn vạch è cổ tội ác của thương hiệu tướng giặc

– khi tranh cãi, biết mình yếu thế, thương hiệu bách hộ Thôi sợ hãi, tỏ vẻ mang nhân mang nghĩa xin bớt án cho Tử Văn.

– Tử Văn không chịu bỏ cuộc, xin Diêm Vương cho người xuống tản Viên triệu chứng thực

– Diêm Vương: triệu chứng thức cùng tin lời Ngô Tử Văn, xử cho Tử Văn chiến thắng kiện.

→Cuộc tranh đấu đã biểu hiện khí phách, sự thông minh, cam đảm, khốc liệt của Ngô Tử Văn trên hành trình dài đòi lại công lí

→Làm rõ bộ mặt giả nhân đưa nghĩa, xảo trá, giả tạo của hồn ma thương hiệu tướng giặc.

→Kết quả của cuộc chiến cho thấy thêm ước mơ về sự vô tư của nhân dân.

4. Ngô Tử Văn dìm chức phán sự đền rồng Tản Viên

– Là phẩn thưởng cho việc khẳng khái, thẳng thắn và dũng cảm của Ngô Tử Văn.

– bài trừ tận gốc chiếc ác, đem lại danh dự cho thổ công, làm khác nhau nỗi oan khuất cho Ngô Tử Văn

– nhờ cất hộ gắm mơ ước của dân chúng về một vị quan chính trực, thanh liêm.

– Cuộc chạm chán gỡ giữa quan phán sự và bạn quen cũ: Thể hiện niềm tin về một vị quan tốt, giúp nước, góp dân.

5. Ý nghĩa, bài học

a. Ý nghĩa của truyện

– Thể hiện lòng tin vào công lí, mong mơ về một xóm hội công bình ở hiền chạm mặt lành, ác trả ác báo


– phản bội ánh hiện tượng kỳ lạ oan trái, bất công của thôn hội đương thời

– Phê phán thói tham nhũng, lộng quyền của quan lại lại đương thời

– Phê phán sự hèn hạ không dám vùng dậy đấu tranh bảo vệ lẽ đề xuất của một bộ phận quan lại cùng nhân dân

b. Bài xích học

– Cần gan góc đứng lên đấu tranh bảo đảm an toàn công lí với lẽ phải.

Xem thêm: Top 16 Bài Phân Tích 13 Câu Đầu Bài Vội Vàng Của Xuân Diệu, Phân Tích 13 Câu Đầu Bài Vội Vàng Của Xuân Diệu

– Có tinh thần vào lẽ phải: Thiện chiến hạ ác

6. Đặc nhan sắc nghệ thuật

– Sự kếp hòa hợp giữa văn pháp thực cùng ảo, mượn truyện kì ảo nhằm nói truyện thực ở đời chính vì vậy nó mang giá trị thời đại

– cốt truyện kịch tính, cuốn hút với kết cấu xúc tích có mở đầu, thắt nút, cao trào, mở nút

– chọn lựa tình ngày tiết li kì, lôi cuốn

– thi công tính giải pháp nhân vật qua khẩu ca và hành động

I.I. Kết bài

– khái quát lại câu chữ và nghệ thuật và thẩm mỹ của truyện “Chuyện chức phán sự thường Tản Viên”

– Trình bày suy xét của bạn dạng thân về tác phẩm: Đem lại sự thích hợp thú cho những người đọc vị người tốt đã được đền rồng đáp xứng đáng, kẻ ác bị trùng trị

Đề bài: Phân tích bài bác Chuyện chức phán sự thường Tản Viên của tác giả Nguyễn Dữ.

Bài văn mẫu

Nguyễn Dữ sống khoảng tầm thế kỉ XVI, ông là người học rộng lớn tài cao nhưng lại chỉ có tác dụng quan trong một thời gian ngắn rồi lui về ở ẩn. Và cũng bước đầu từ đó ông xem tư vấn truyện dân gian và sáng tác. Tác phẩm khét tiếng nhất của ông là tập Truyền kì mạn lục, không tính Chuyện người con gái Nam Xương đã được tiếp xúc từ cung cấp học dưới, thì trong tập truyện ấy cũng không thể không nhắc tới Chuyện chức phán sự đền rồng Tản Viên.

Tác phẩm luân phiên quanh nhân đồ Ngô Tử Văn tính tình thẳng thắn đã đi đốt thường của thương hiệu giặc khu đất Bắc. Tác phẩm không chỉ là mẩu chuyện đốt đền thành tiên của Ngô Tử Văn mà lại nó còn có giá trị bao quát những vấn đề xã hội lạnh bỏng, có ý nghĩa cho cho tận ngày nay.

Mở đầu tòa tháp ông giới thiệu nhân vật: “Chàng vốn khảng khái, lạnh nảy, thấy sự tà gian thì quan yếu chịu được”, làm cho nhận xét trở đề nghị khách quan, ông còn dẫn lời nhấn xét của rất nhiều người thuộc thời: “…vùng Bắc tín đồ ta vẫn khen là 1 trong người cương trực”. Qua đó giúp chế tác nên tuyệt hảo sâu sắc về nhân vật.

Để làm rành mạch những điểm sáng tính biện pháp trên, nhân vật Ngô Tử Văn trực tiếp mở ra qua ngôn ngữ, cử chỉ, hành động. Sự khiếu nại đầu tiên đó là việc Ngô Tử Văn đốt đền tên tướng mạo giặc bọn họ Thôi. Hắn là tướng mạo giặc đời Minh, khi giao chiến cùng với quân ta đã chết ở ngay gần miếu của vị thổ thần nước Việt, hắn liền chiếm lấy thường thờ thổ công, tác oai phong tác quỷ quái trong nhân gian. Điều đó làm cho Ngô Tử Văn khôn xiết tức giận, Tử Văn tắm rửa rửa thật sạch và đốt thường của hắn. Đây là một hành vi dũng cảm: trong khi tất cả mọi người ai ai cũng lắc đầu, lè lưỡi, can ngăn, lo cho tính mạng của con người Tử Văn thì đại trượng phu là fan trong cuộc lại “vung tay không đề xuất gì cả”. Vì đây là việc nghĩa phải không thể ko làm. Tử Văn tin tưởng vào hành vi chính nghĩa của mình.

Sau lúc đốt thường Ngô Tử Văn lên tô sốt, bạn mê mệt, trên đây cũng chính là lúc Ngô Tử Văn gặp gỡ hồn ma thương hiệu tướng giặc mang danh làm cư sĩ tra cứu đến. Dù hồn ma thực hiện những lời hăm dọa: “biết điều thì dựng trả ngôi thường như cũ. Còn nếu không thì, vô cớ hủy đền Lư Sơn, nỗ lực Thiệu sẽ nặng nề lòng tránh khỏi tai vạ”. Tuy nhiên Ngô Tử Văn không thể sợ hãi, nghiêng ngả tinh thần. Thể hiện thái độ ung dung, thản nhiên, khinh thường lời cáo buộc và rình rập đe dọa của hồn ma cho biết Tử Văn chưa phải là bất cần, liều lĩnh mà lại là thái độ tự tin của bạn nắm trong tay sức khỏe của bao gồm nghĩa. Câu hỏi trước vị ông công “Liệu hắn bao gồm thực là tay hung hãn, rất có thể gieo vạ đến tôi không?” không hẳn là thể hiện của sự hoang mang, thấp thỏm mà là sự mưu trí, mong biết rõ về quân thù để liệu kế đối phó mà giành chiến thắng.

Ngô Tử Văn cố định không dựng lên đền mang lại hồn ma tướng giặc cần bị quỷ sứ mang đến bắt đi vào đêm, khi bị giải đi Tử Văn kêu oan để đòi được xử công bằng. Diêm vương vãi tưởng Tử Văn gồm tội đã dùng uy lực của kẻ bề trên nhằm quát mắng, nạt dọa, kết tội Tử Văn. Trước Diêm Vương, Tử Văn vẫn rất cứng cỏi tâu trình, đề cập lại ngành ngọn sự việc, tiếng nói không chịu đựng nhún nhường chút nào. Trước số đông lời lẽ đanh thép, lí lẽ đầy thuyết phục của Tử Văn, Diêm vương đã cho những người đi để mắt tới và Tử Văn đã lấy lại được công bằng. Qua đây cho biết thêm sự hiên ngang, dũng cảm, khát vọng xinh xắn muốn thực thi công lí của Tử Văn. Và Tử Văn đã có được đền bù xứng đáng, được thổ thần tiến cử giữ chức phán sự đền Tản Viên. Qua chi tiết này, Nguyễn Dữ muốn khẳng định triết lí Ở hiền chạm chán lành của nhân dân ta.

Đằng sau nhân đồ dùng Ngô Tử Văn, ta còn thấy Nguyễn Dữ dựng lên tranh ảnh hiện thực thôn hội với thể hiện thái độ phê phán sâu sắc của tác giả. Thành phầm mượn toàn cảnh của xã hội vậy kỉ XV nhưng thực ra tác trả muốn phơi bày hiện thực thôn hội mà ông đang sống và làm việc – đầu cầm cố kỉ XVI với đầy những bất công ngang trái: tên ác quỷ đã cướp đền miếu, hàng fake tên họ của vị thổ thần nước Việt, hắn được hưởng tất cả quyền lợi của vị Thổ thần, mà lại tác yêu thương tác quái trong dân gian, đẩy quần chúng vào tình cảnh khốn khổ. Fan lương thiện: vị Thổ thần có tác dụng chức Ngự sử đại phu từ bỏ đời vua Lý phái nam Đế, chết vì vấn đề cần vương, giúp dân đã hơn ngàn năm nay, cơ mà bị tấn công đuổi đề xuất phải đến dựa dẫm ở đền Tản Viên sẽ vài năm. Tử Văn bởi vì cương trực trực tiếp thắn, thấy sự tà gian tất yêu để im nên đã trở nên đẩy xuống địa ngục “Tội sao ác nặng, ko được dự vào hàng khoan giảm”. Thánh thần ăn của đút nhằm bênh vực đến kẻ ác: Đền miếu phần nhiều tham của đút, bênh vực cho hung thần quỷ ác nên dẫu Thổ công gồm đi kiện cũng biến thành thua. Dưới âm ti Diêm vương vãi và các phán quan đại diện cho công lí bị che tai, che mắt, bị tên tướng giặc lừa phỉnh, thiếu chút nữa đã xử oan cho tất cả những người chính trực.

Tác phẩm còn là một tiếng nói tố cáo hồn ma tên tướng giặc bại trận: tham lam, quỷ quyệt, hung ác: khi sống, là tướng tá giặc cướp nước, khi chết, hồn ma vất vưởng làm việc nước phái mạnh vẫn không từ vứt giã vai trung phong xâm lược, đã sở hữu đền miếu, đưa danh lương thần nước Việt. Lúc Tử Văn châm lửa đốt đền vẫn tìm đến, sử dụng nguyên lí đạo nho để kết tội, sử dụng oai linh thánh thần để hăm dọa.

Tác phẩm sử dụng yếu tố thần kì tăng tốc sức hấp dẫn cho tác phẩm. Tình tiết giàu kịch tính được sắp xếp hợp lí. Thẩm mỹ và nghệ thuật kể chuyện đạt cho một trình độ mới. Thông qua đó khẳng định kỹ năng nghệ thuật của Nguyễn Dữ.

Với vật phẩm này Nguyễn Dữ vẫn lên tiếng, khẳng định, đề cao lòng tin khẳng khái, chính trực dám chiến đấu chống lại cái ác, trừ hại mang đến dân của Ngô Tử Văn – một trí thức nước Việt. Đồng thời thể hiện niềm tin vào công lí, chính đạo nhất định thắng mờ ám và triết lí Ở hiền chạm chán lành của dân tộc ta.

Đề bài: Dàn ý so với nhân đồ vật Ngô Tử Văn trong Chuyện chức phán sự đền Tản Viên của Nguyễn Dữ.

Dàn ý mẫu

I. Mở bài

– giới thiệu về người sáng tác Nguyễn Dữ với vị trí sản phẩm “Chuyện chức phán sự đền rồng Tản Viên”.

– trình làng về nhân đồ dùng Ngô Tử Văn: Là nhân đồ vật trung trung ương của truyện, thay mặt đại diện tầng lớp trí thức yêu nước, dũng cảm, khảng khái, dám vùng lên chống dòng ác, trừ hại mang đến dân.

I.. Thân bài

1. Ngô Tử Văn – Lai lịch cùng tính cách.

– Lai lịch: tên Soạn tín đồ huyện yên Dũng, khu đất Lạng Giang.

– Tính cách: Khảng khái, cương trực nóng nảy thấy sự phi chính nghĩa thì không chịu đựng được

– Danh tiếng: lừng danh đến mức vùng Bắc vẫn khen là 1 người cương cứng trực.

→ bằng phương pháp giới thiệu trực tiếp, Nguyễn Dữ đã khiến cho nhân vật dụng yếu tố bao gồm xác, thông qua đó giúp người đọc tin tưởng vào sự có thật của nhân thiết bị này.

→ Lời ra mắt mang giọng điệu khen ngợi, hướng tín đồ đọc vào những hành động chính nghĩa của nhân vật.

2. Ngô Tử văn và hành vi đốt đền

a. Tại sao đốt đền:

– Theo ý niệm truyền thống: Đốt đền là hành động báng té thần linh mang lại nên người nào cũng kiêng kị không đủ can đảm đụng chạm.

– hành động của Ngô Tử Văn không phải phạm vào tín ngưỡng bởi đây là nơi cư trú của hồn ma tên tướng giặc chúng ta Thôi – quân thù xâm lược nước ta. Đây là ngôi đền tà chẳng phần lớn không phù hộ cho dân lành mà còn giúp yêu làm quái vào dân gian.