Lực hấp dẫn là lực hút hai đồ gia dụng về phía nhau, lực tạo cho quả táo apple rơi xuống đất cùng lực làm các hành tinh quay bao bọc mặt trời. Một vật thể có khối lượng càng phệ thì lực hút thu hút của nó càng mạnh.

Bạn đang xem: Lực hấp dẫn là gì

Lực cơ bản

Lực cuốn hút là một trong bốn lực cơ bản, với lực năng lượng điện từ, lực hạt nhân mạnh dạn và lực hạt nhân yếu.

Lực hấp dẫn là dòng làm cho các vật tất cả trọng lượng. Khi chúng ta leo lên bàn cân, chiếc cân cho bạn biết trọng lượng tác dụng lên khung hình bạn là bao nhiêu. Công thức xác định trọng lượng là: trọng lượng bằng trọng lượng nhân với hằng số trọng trường. Bên trên Trái đất, hằng số trọng trường có mức giá trị là 9,8 m/s2.

Ngày xưa, những nhà triết học như Aristotle nhận định rằng vật nặng nề thu vận tốc về phía phương diện đất nhanh hơn. Nhưng hồ hết thí nghiệm sau đó cho thấy điều kia không đúng. Nguyên nhân khiến cái lông chim rơi chậm rì rì hơn rộng quả nhẵn bowling là do lực cản của ko khí, lực tính năng theo chiều ngược với tốc độ trọng trường.

Xem thêm: Lời Yêu Thương Ngọt Ngào "Thổn Thức" Mọi Trái Tim, Stt Yêu Thương


*

Albert Einstein đề xuất rằng vật chất làm cong không-thời gian, với lực hấp dẫn là sự cong làm cho những vật lệch khỏi vận động theo con đường thẳng. Không-thời gian cong làm những vật đang hoạt động trong một khía cạnh phẳng rơi vào trong 1 quỹ đạo tròn.

Isaac Newton đã cải cách và phát triển lí thuyết vạn vật hấp dẫn của ông vào trong thời gian 1680. Ông tìm kiếm thấy rằng lực hấp dẫn chức năng lên toàn bộ vật chất và là 1 hàm của khối lượng lẫn khoảng cách. Mỗi vật hút đem mỗi đồ khác với cùng 1 lực tỉ lệ thuận cùng với tích trọng lượng của chúng và tỉ lệ nghịch với bình phương khoảng cách giữa chúng. Phương trình thường xuyên được màn biểu diễn là:

Fg = G (m1 ∙ m2) / r2

Fg là lực hấp dẫn

m1 và mét vuông là khối lượng của hai vật

r là khoảng cách giữa nhì vật

G là hằng số vạn vật hấp dẫn

Các phương trình Newton chuyển động cực kì tốt trong bài toán dự đoán những vật thể như những hành tinh trong hệ phương diện trời hành xử như vậy nào.


*

Định khí cụ vạn vật lôi cuốn của Newton phát biểu rằng lực thu hút giữa hai thiết bị tỉ lệ thuận cùng với tích trọng lượng của bọn chúng và tỉ trọng nghịch với bình phương khoảng cách giữa chúng.

Thuyết tương đối

Newton công bố nghiên cứu vớt của ông về lực lôi kéo vào năm 1687, cùng nó là lời giải thích khoa học giỏi nhất cho đến khi Einstein tiếp cận lí thuyết tương đối rộng của ông vào thời điểm năm 1915. Theo lí thuyết của Einstein, lực hấp dẫn không phải là 1 trong lực, mà ráng vậy, nó là hệ quả của thực tế là vật chất làm uốn nắn cong không-thời gian. Một dự kiến của thuyết kha khá rộng là ánh nắng sẽ uốn nắn cong quanh các vật thể cân nặng lớn.

Một số thực tiễn vui

Trọng lực trên mặt trăng bằng khoảng tầm 16% trọng lực trên Trái đất, sao Hỏa gồm lực hút bằng khoảng chừng 38% lực hút của Trái đất, còn hành tinh lớn nhất trong hệ phương diện trời, Mộc tinh, có trọng lực gấp 2,5 lần trọng tải của Trái đất. (So sánh tương xứng trên bề mặt từng hành tinh.)Mặc cho dù chẳng bao gồm ai “khám phá ra” lực hấp dẫn, nhưng thần thoại cổ xưa kể rằng nhà thiên văn học khét tiếng Galileo Galilei đã tiến hành một số trong những thí nghiệm nhanh nhất có thể với lực hấp dẫn, thả rơi những quả mong từ đỉnh Tháp nghiêng Pisa nhằm xem chúng rơi nhanh bao nhiêu.Isaac Newton mới chỉ 23 tuổi cùng vừa tốt nghiệp đh khi ông lưu ý một quả táo bị cắn rơi vào vườn công ty mình và ban đầu vén màn bí hiểm của lực hấp dẫn. (Có lẽ đó là 1 trong những huyền thoại vui.)Một phép đo bình chọn thuyết kha khá của Einstein là sự bẻ cong của ánh nắng sao trải qua gần phương diện trời vào kì nhật thực toàn phần xẩy ra hôm 29 mon 5, 1919.Lỗ black là ngôi sao cân nặng lớn đang co lại có lực thu hút mạnh đến mức kể cả ánh nắng cũng bắt buộc thoát thoát ra khỏi nó.Thuyết kha khá rộng của Einstein không cân xứng với cơ học tập lượng tử, những định luật kì quặc chi phối hành trạng của không ít hạt nhỏ tuổi xíu cấu tạo nên vũ trụ – ví như photon với electron.